Bịch một tiếng!
Kiều An bị đâm ngã xuống đất, trên mặt đất là một vũng máu!
Ôn Noãn nắm chặt vô lăng, không ngừng run rẩy, không phải cô không có chướng ngại tâm lý... Nhưng cô không có
thời gian để lo lắng!
Cô chỉ nghĩ, nếu Kiều An chạy thoát, Hoắc Tây phải làm sao bây giờ?
Bảo vệ của trường mầm non đã khống chế được Kiều An, cũng đã có người báo cảnh sát, Hoắc Tây sợ hãi bật khóc... Hiện trường là một khung cảnh hỗn loạn!
Khi Ôn Noãn bước xuống xe, toàn thân vẫn còn run rẩy.
Cô phải đưa Kiều An đến bệnh viện, nhưng cô phải giải thích với người khác như thế nào đây?
Cô có bị đưa đi không?
Đúng lúc này, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cô: “Ôn Noãn, đừng sợi”