Sau khi đưa Hoắc Tây đi học xong, Ôn Noãn ngồi trên xe.
Tài xế đạp ga đi.
Đúng lúc này, chuông điện thoại của Ôn Noãn vang lên, cô nhìn thì thấy là Bạch Vi gọi tới.
Ôn Noãn nhận cuộc gọi, mỉm cười: “Hôm qua vừa mới gặp mặt mà, lại muốn hẹn tớ đi uống cà phê nữa à?”
Giọng Bạch Vi gấp gáp: “Không phải! Tớ định nói với cậu... Hôm qua không phải ở phía Bắc xảy ra một vụ án sao, vụ án này vẫn chưa phá được, chưa bắt được hung thủ, vậy mà tối qua lại thêm ba vụ nữa, hơn nữa còn nghe nói là do cùng một người làm!”
Ôn Noãn run sợ: Bốn người!
Không đúng!
Cô cảm thấy rất không đúng!