Hoắc Minh không nói gì, ánh mắt nhìn cô toát lên một chút dịu dàng.
Ôn Noãn vô cùng ngượng ngùng.
Cho dù đã bao lâu rồi, mỗi khi anh nhìn cô như vậy, cô vẫn không thể chịu nổi...
Buổi tối, sau khi dỗ Hoắc Tây ngủ xong.
Hoắc Minh đè Ôn Noãn xuống làm hai lần cho thỏa thích, sau khi kết thúc, anh ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng nói: “Ngày mai anh phải đi Hồng Kông công tác, đi mười ngày! Nếu không phải Hoắc Tây còn phải đi học, anh thực sự muốn đưa hai người theo cùng!”
Thực sự thì Ôn Noãn cũng hơi dao động.
Nhưng cô lại cảm thấy như vậy quá dính người nên không nói ra miệng.
Có lẽ do phải xa nhau khá lâu, Hoắc Minh không nhịn được lại muốn tiếp, làm Ôn Noãn tới mức bật khóc, nghẹn