Ôn Noãn đã được chiêm ngưỡng trình độ mặt dày không biết xấu hổ của Hoắc Minh từ lâu.
Mặt cô đỏ bừng lên: “Khốn nạn!”
Hoắc Minh kéo cô ngồi lên đùi mình, cười khế: “Chẳng lẽ không phải sao? Sáng nay trong phòng tắm là ai quấn lấy anh không cho anh rời đi nhỉ?”
Ôn Noãn thật không muốn quan tâm đến anh nữa.
Cô đẩy anh ra, đang chuẩn bị quay lại sô pha sắp xếp lại tài liệu thì chuông điện thoại của Hoắc Minh vang lên.
Là Hoắc Chấn Đông gọi tới.
Lời nói rất ngắn gọn, cũng rất kiềm chế: “Kiều Cảnh Niên vừa qua đời rồi!”
Ý của Hoắc Chấn Đông rất đơn giản, dù sao thì Kiều Cảnh Niên cũng là bố ruột của Ôn Noãn, những tin tức như thế này vẫn nên để Hoắc Minh nói với cô thì tốt hơn.