Hoắc Minh đưa Hoắc Tây xuống lầu.
Người giúp việc nhìn lên trên lầu, mỉm cười hỏi: “Bà chủ vẫn chưa dậy sao ạ?”
Hoắc Minh đặt Tiểu Hoắc Tây lên ghế, kéo bữa sáng tới đặt trước mặt cô bé rồi mới trả lời người giúp việc: “Bà chủ hơi khó chịu, tôi đưa Hoắc Tây đi rồi sẽ quay về đưa cô ấy tới bệnh viện!”
Người giúp việc cũng là người từng trải, vừa nghĩ kỹ một chút liền hiểu ra.
Hoắc Minh nhấp một ngụm cà phê.
Không thêm đường, nhưng anh lại cảm nhận được hương vị ngọt ngào...
Tiểu Hoắc Tây cũng vô cùng vui vẻ.
Sáng sớm thức dậy, cô bé đang nằm trong lòng bố mình, mẹ cũng vậy.
Nhưng mà hình như mẹ vừa khóc thì phải.
Mí mắt sưng nhẹ, khóe mắt còn hơi ướt át, đây có lẽ chính là cái khó chịu mà bố nói rồi!
Tiểu Hoắc Tây có thể cảm nhận được bố đối xử với mẹ vô cùng dịu dàng, ánh mắt mỗi khi bố nhìn mẹ đều không giống với khi nhìn người khác, giống như ánh mắt của Trương Sùng Quang khi nhìn thấy một mâm thịt kho tàu vậy.