Nụ hôn này rất dịu dàng, không hề mang theo tình dục.
Hoắc Minh không cho cô rời đi, kéo cô vào bên sườn còn lại, giũ chăn đắp lên người hai mẹ con, sau đó tắt đèn trong phòng ngủ đi...
Ôn Noãn dựa trong lồng ngực anh, vẫn không nói tiếng nào.
Anh nhẹ nhàng dỗ dành cô: “Đợi Hoắc Tây lớn hơn một chút là ổn rồi!"
Ôn Noãn khẽ ừ một tiếng.
Cô lại phản bác: “Em không có ý kia!”
Hoắc Minh vuốt ve bờ môi cô trong bóng tối, giọng khàn tới mức gần như không nghe thấy: “Ôn Noãn, anh vẫn chưa đủ! Anh biết em cũng chưa đủ!”
Bọn họ đều đang ở độ tuổi tinh lực dồi dào, bị cắt ngang giữa chừng thì ai cũng không dễ chịu. Thế nhưng, loại cảm giác chưa đủ vì con nhỏ này vậy mà lại cũng có mấy phần ngọt ngào.