Trong phòng ngủ chính chỉ có một ngọn đèn trên đầu giường đang tỏa ra ánh sáng mờ nhạt.
Bầu không khí vô cùng tốt. Họ ôm hôn nhau rồi cùng ngã xuống giường.
Ba năm không làm, Hoắc Minh hơi không quen, Ôn Noãn cũng không thực sự buông thả.
Nhưng như vậy lại càng khiến người ta phải rung động.
Hoắc Minh cúi người sát bên tai cô, ban đầu còn dịu dàng quan tâm mà dỗ dành cô, sau đó bắt đầu không kiềm chế nổi, chỉ thuận theo bản năng của mình.
Chìm nổi không biết bao nhiêu lần...
Cửa phòng ngủ bị đẩy ra, một đứa trẻ ôm gối dụi mắt: “Bố ơi!"
Tất cả đều trở nên tĩnh lặng...
Hoắc Minh khó nhọc thở ra một hơi, cúi đầu từ phía trên nhìn xuống Ôn Noãn.