Hoắc Minh và Ôn Noãn không tham gia, họ trốn trong phòng làm việc của anh, nói chuyện yêu đương.
Kết thúc bữa tiệc, anh cũng không để tài xế lái xe đưa
Anh xa cách cô quá lâu, ngay cả thời gian trên xe, anh cũng muốn nói chuyện riêng với cô.
Tiểu Hoắc Tây ngoan ngoãn ngồi ghế trẻ em.
Có lẽ quá mệt mỏi, trong chốc lát liền ngủ say.
Hoắc Minh dừng xe ở đầu đường, anh nghiêng đầu nhìn Ôn Noãn ngồi ghế sau, trầm giọng nói: “Lên phía trước ngồi.”
Ôn Noãn do dự.
Cô còn đang mặc đầm dạ hội!
Ánh mắt Hoắc Minh sâu thăm thẳm, nhiệt độ kia như có thể làm tan chảy người phụ nữ, thấy cô không nhúc nhích, anh nói: “Đưa tay cho anh!”