Ôn Noãn cụp mắt cười nhạt: “Là của tôi, anh ấy chỗ nào cũng nhớ đến tôi! Không phải của tôi, lúc cô sống ở Anh Quốc anh ấy sẽ đi tìm côi”
Kiều An đứng hình.
Cô ta không ngờ thế mà Ôn Noãn không để bụng.
Ôn Noãn nhìn Hoắc Minh, nhẹ nhàng nói: “Kiều An, cô luôn cảm thấy hai người chính là nhớ mãi không quên! Thế nhưng Hoắc Minh trải qua những việc kia với tôi, đã sớm thay thế quá khứ của cả hai! Anh ấy chưa chắc mãi mãi là của tôi, nhưng... đã sớm không thuộc về cô!”
Sắc mặt Kiều An trắng bệch.
Cô ta thua, cô ta thua hoàn toàn... Không còn ai quan tâm đến sự tồn tại của cô ta.
Hoắc Minh gọi nhân viên kéo cô ta rời đi, chờ đến khi phòng làm việc yên tĩnh, anh mới chậm rãi đi ra từ phía sau