Đúng lúc đèn đỏ.
Anh nghiêng người qua, nắm chặt tay cô nói rất dịu dàng: “Ôn Noãn, chúng ta có thể vừa làm vợ chồng vừa yêu thương nhau! Anh không chỉ muốn thân thể của em, anh còn muốn dành lấy em bằng nhiều cách khác... Cho anh cơ hội, đừng có từ chối anh!”
Ôn Noãn nhẹ nhàng giữ tay của anh.
Nếu cô không cho cơ hội, sao có thể nằm trên giường của anh, sao có thể để anh tùy ý làm bậy với cô, thậm chí còn không tức giận, cũng không cãi vã với anh.
Hoắc Minh nghiêng đầu nhìn cô.
Ánh mắt của anh dịu dàng: “Lần này chỉ có chúng tai”
Tiểu Hoắc Tây ngồi ở phía sau, yên lặng lắng nghe.
Cô bé giống như...muốn có mẹt