Hoắc Minh đã dạy cho cậu ta một điều, người theo đuổi mà không có năng lực, là một loại gánh nặng đối với phụ nữ.
Cậu ta trở về lại nhà hàng.
Hoắc Minh nhìn theo bóng dáng cậu ta, bỗng cảm thấy Khương Duệ rất giống với mình của nhiều năm trước.
Cơm nước xong, mọi người lịch sự chào nhau ra về. Trên đường về nhà, Ôn Noãn vẫn không nói gì.
Hoắc Minh ngại Tiểu Hoắc Tây đang ở trên xe nên cũng không nói gì, chỉ dám nhịn xuống.
Khi xuống xe, Tiểu Hoắc Tây đã ngủ quên.
Hoắc Minh ôm nhóc con vào lòng rồi xuống xe, vẻ mặt đầy vẻ dịu dàng, Ôn Noãn đi sau anh.
Rốt cuộc cũng về đến phòng.
Hoắc Minh đặt cô bé xuống giường, Ôn Noãn thay ra bộ đồ ngủ thoải mái cho cô bé, sau đó cúi xuống lau tay chân cho bé con.
Hoắc Minh ôm lấy vòng eo nhỏ của cô từ phía sau, áp cơ thể vào tấm lưng thon gầy của cô: “Chúng ta nói chuyện nhé, được không?”
Ôn Noãn hơi xoay mặt lại: “Nói chuyện gì?” “Khương Duệt”
“Anh ghen rồi, Ôn Noãn àI”
Khi anh trở lại nhà hàng, Ôn Noãn và bạn gái của Khương Duệ vậy mà vẫn dừng ở mối quan hệ chỉ nói hai chữ “Xin chào.”, anh liền hiểu ra đây là sự bảo vệ thầm lặng của Ôn Noãn đối với Khương Duệ, mà Khương Duệ ít nhiều gì cũng có sự bảo vệ như vậy đối với cô.