Hai người đón được Tiểu Hoắc Tây.
Hoắc Minh lên xe, cài dây an toàn, anh bỗng nhớ ra: “Mấy hôm nay bận quá không trông nom Hoắc Tây được, giờ anh đưa hai mẹ con ra ngoài ăn cơm nhé!”
Ôn Noãn xoa xoa đầu Tiểu Hoắc Tây: “Con muốn đi đâu?”
Tiểu Hoắc Tây đung đưa cặp chân trắng nõn, ngáp dài: “Bố muốn ăn bữa tối dưới ánh nến cùng mẹ.”
Bầu không khí bỗng trở nên quái dị.
Ôn Noãn thật sự không hiểu được tại sao Tiểu Hoắc Tây lại biết nhiêu như vậy!
Mắt cô mở to, đối mắt với Hoắc Minh qua kính chiếu hậu, anh lười biếng nói: “Giờ làm gì có đứa con nít nào mà
không hiểu? Em đừng lo lắng quá.”