Ông nói chuyện với bà Lục: "Bọn nhỏ hẳn là có suy nghĩ của riêng mình, chuyện bình thường thôi! Chuyện đã qua lâu như vậy rồi, tôi nghĩ hai người cũng không còn tình cảm gì mấy với nhau đâu... Sau này chúng ta vẫn là thân thích qua lại với nhau mà, nếu bên nhà bác nếu muốn gặp Thước Thước, chúng tôi sẽ không ngăn cản."
Bà cụ ít nhiều cũng cảm thấy mất mác trong lòng.
Bà Hoắc rất tốt bụng, bà giữ bà cụ ở lại thành phố B thêm vài ngày nữa, ngay tại nhà họ Hoắc.
Về phần Lục Khiêm, ông có rất nhiều chuyện cần xử lý, ngay chiều hôm đó đã phải chạy về thành phố C.