Đôi mắt của Lục Khiêm sa sầm lại ngay tức khắc.
Sức mạnh giữ chặt cô dần nới lỏng.
Hoắc Minh Châu cố gắng đứng vững rồi hỏi: “Bây giờ ông để tôi đi được chưa? Người quyến rũ như ông Lục chắc không thiếu người bên cạnh đâu nhỉ?!”
“Ông Lục? Minh Châu... Trước kia em gọi tôi là chú Lục!”
“Vì trước kia tôi còn trẻ nên khờ dại!”
Hoắc Minh Châu đẩy ngực ông ra: “Chị dâu đến rồi, ông thả tôi ra, để lại cho nhau chút tôn nghiêm cuối cùng đi!”
Lục Khiêm buông cô ra.
Cô nắm chốt cửa, cắn răng mở cửa, đằng sau vang lên giọng nói khàn khàn: “Minh Châu, em thật sự muốn chia tay sao? Chúng ta có thể khôi phục lại quan hệ trước đây, em gọi tôi là chú Lục, còn tôi sẽ chăm sóc cho eml”