Lục Khiêm lớn hơn cô rất nhiều, là một người đàn ông rất chững chạc, ông ấy không cần tốn nhiều sức.
Đêm đó, ông ấy đùa giỡn chỉ phối cô. Nhưng... lại không chiếm hữu cô. Lần đầu tiên cô biết, kỹ xảo của đàn ông có thể tốt đến mức đó... Sau đó cô luôn trốn tránh, không dám gặp ông ấy.
Ông ấy không tìm cô nữa.
Mãi cho đến cái đêm phải tiên Hoắc Tây, Lục Khiêm uống say, cô lo lắng mới đi qua gặp ông ấy.
Khi ông ấy say rượu trông rất đẹp.
Cô kìm lòng không đặng mà hôn ông ấy... Rồi sau đó, họ đã làm.
Trên chiếc sô pha nhỏ hẹp kia, cô không ngừng kêu chú Lục, không ngừng sa vào thân thể ông ấy... Khi đó thậm chí cô còn không biết mình thích ông ấy bao nhiêu, chỉ biết tất cả mọi thứ của người này đều rất hấp dẫn cô.