Chín giờ tối, Ôn Noãn mới về biệt thự.
Ánh đèn vàng nhạt từ trong phòng khách hắt ra, chỗ cửa ra vào phủ một vầng ánh sáng nhạt, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy ấm áp.
Tiểu Hoắc Tây ngồi đánh đàn dương cầm, Hoắc Minh ở bên cạnh.
Trên người anh mặc một bộ suit ba mảnh cổ điển, áo khoác đã được cởi ra, áo gi-lê sát người khiến dáng người thon dài của anh lộ rõ, nhìn thấy Ôn Noãn, anh nhẹ nhàng lắc ly rượu đỏ: “Đi dạo thế nào?”
Ôn Noãn đặt túi xuống, ngồi trên sô pha xoa nhẹ đôi chân nhức mỏi.
Tiểu Hoắc Tây muốn chạy tới...
Lúc trước cô bé học đàn là vì tìm mẹ, nhưng lúc này... bỏ không được!
Hoắc Minh nhẹ nhàng đè lại mái đầu xoăn màu trà kia, rất nghiêm túc nói: “Khúc nhạc này đàn thêm năm lần nữa!”