Hoắc Minh mở cửa sổ, dập tắt điếu thuốc của Hoắc Chấn Đông rồi nói: “Mấy năm nay bố rất ít hút thuốc, còn nói là vì sức khỏe của Hoäc Tây, sao thế, hôm nay Minh Châu về nhà nên bố vui đến choáng váng à?”
Hoắc Chấn Đông giương mắt, nhìn đứa con trai đang đắc ý của mình, cười lạnh: “Bố vui vẻ? Con mắt nào của con thấy bố vui? Con bé tự xem lại bản thân mình xem, có lần nào không làm ra chuyện động trời chứ? Với Cố Trường Khanh cũng vậy, với... Lục Khiêm cũng như thế này! Còn sinh conl”
Hoắc Minh pha trà cho ông.
Anh rót một tách trà đặt trước mặt ông, nhỏ giọng nói: “Tối hôm qua con đi thành phố C, đánh nhau với Lục Khiêm một trận! Ông ấy chưa biết chuyện Minh Châu có con!”
Hoắc Chấn Đông gác tay lên mắt, khe khế thở dài: “Ông †a không có tình cảm với Minh Châu, phải không?”
Sau khi Hoắc Minh uống một ngụm trà mới đáp: “Cũng không phải không có tình cảm gì! Nếu thực sự không có chút tình cảm nào, người cẩn thận như ông ấy sẽ không thể duy trì mối quan hệ như vậy với Minh Châu suốt hơn nửa năm... Con nghĩ là Lục Khiêm cảm thấy không thích hợp! Chẳng phải bố là người hiểu rõ tính của Minh Châu nhất sao?”