Thì ra là thế.
Hoắc Minh bật cười thành tiếng: “Ông Lục trước khi làm chuyện như vậy, có nghĩ tới bản thân mình bao nhiêu tuổi, Minh Châu bao nhiêu tuổi không... Giữa hai nhà chúng †a còn là mối quan hệ thông gia! Đúng, đương nhiên ông không cần để ý những thứ này, bởi vì ông ngủ với con bé cũng chẳng phạm pháp, nhưng... ông tự hỏi lương tâm của mình đi, ông “ngủ” với con bé nhiều lần như vậy, có một lần nào là vì muốn cưới con bé hay không? Có lần nào không phải là vì thỏa mãn nhu cầu tình dục của ông không?”
Ánh mắt Lục Khiêm lặng xuống. Ông ấy không thể phản bác!
Hoắc Minh bóp điếu thuốc, cởi áo khoác rồi tiện tay ném qua một bên, bắt đầu xắn tay áo sơ mi lên.