Hoắc Minh nhéo vào eo thon của cô: “Sao em không đi hỏi bố mẹ anh? Chắc em cho rằng anh dễ nói chuyện hơn nên trước hết phải cố găng dụ dỗ anh rồi mới để anh thuyết phục bố mẹ, đúng không?”
Ôn Noãn không phủ nhận, cô từ từ áp mặt mình vào mặt anh.
Mặt của Hoắc Minh rất nóng...
Một lúc lâu sau, anh mới nhẹ nhàng hỏi: “Em đang nói giúp cho cậu em, hay đang cầu xin vì Minh Châu?”
Ôn Noãn lắc đầu.
Cô ôm lấy vai anh, giọng nói nhẹ nhàng lại dịu dàng: “Không vì ai cả! Em chỉ vì Thước Thước!”
Hoắc Minh không nói gì.
Ôn Noãn thật sự rất thông minh, cô biết anh đang nghĩ gì.
Quả thực bây giờ anh đang tức giận với cả Minh Châu và ông già đó, người duy nhất anh cảm thấy đau lòng chính là đứa bé đó, cô nhẹ nhàng lôi đứa bé ra, điều này chứng tỏ đã nắm trọn tâm tư của anh.
Ôn Noãn ôm lấy khuôn mặt tuấn tú của anh, chủ động hôn anh nhẹ nhàng: “Dù thế nào đi nữa, hãy cho Thước Thước sự tôn nghiêm lớn nhất được không? Thằng bé nhất định sẽ phải lớn lên ở nhà họ Hoắc, dù thế nào cũng phải đi học, cưới vợ sinh con.”