Trong lòng Ôn Noãn cảm thấy đau lòng xót xa.
Cô võ nhẹ vào mu bàn tay của Hoắc Minh Châu, nhỏ giọng nói: “Đáng lế nên trở về sớm hơn mới phải! Anh trai em thật sự rất giận đấy!”
Hoắc Minh Châu nhẹ giọng gọi: “Chị dâu!”
Ôn Noãn chỉnh sửa lại tóc cho cô ấy: “Chị đi làm đồ ăn, em đi tắm trước đi! Trong phòng không thiếu thứ gì!”
Hoắc Minh Châu khẽ ừ.
Ôn Noãn đi làm đồ ăn khuya, sau khi chuẩn bị xong, Hoắc Minh Châu đã xuống lầu.
Cô ấy đang mặc bộ đồ ngủ mang theo khi nãy, được làm bằng vải cotton, đã được giặt đến nỗi gần như phai màu.
Ôn Noãn nhìn thấy thế.