Rồi mới yên tâm nhắm mắt lại.
Hoắc Minh nhìn mà cảm thấy đau lòng, đi đến cạnh xe, anh cẩn thận đặt cậu bé vào ghế trẻ em, sau đó nhìn em gái mình.
Hoắc Minh Châu im lặng ngồi lên xe, nhỏ giọng nói: “Tạm thời đừng nói cho bố mẹ biết, được không?”
“Em còn biết sợ sao?” Hoắc Minh hừ lạnh, đóng cửa xe lại, đi vòng ra phía trước để lên xe. Anh thực sự buồn bực, muốn hút thuốc, nhưng anh đã kìm lại vì lo ngại có trẻ em ở đây.
Im lặng một lúc, anh đạp chân ga.
Trong vòng nửa tiếng đồng hồ, xe từ từ lái vào cổng biệt thự.
Vốn dĩ anh không định đánh thức Ôn Noãn, nhưng Ôn Noãn vốn đang có tâm sự trong lòng, tiếng mở cửa đóng cửa vẫn đánh thức cô, cô mặc áo ngủ, nhẹ nhàng đứng dậy.