Hiện giờ Hoắc Minh dâng trào ý muốn giết người, nhưng anh vẫn bình tĩnh sờ đầu Tiểu Hoắc Tây, khế mỉm cười: “Từ giờ trở đi, mỗi khi mẹ khóc đều phải nói với bố.”
Ôn Noãn bưng tô mì đi vào.
Hôm nay cô đặc biệt ân cần, thậm chí còn đưa đũa cho anh.
Ánh mắt Hoắc Minh sâu thẳm, anh cũng không hỏi cô trước mặt Tiểu Hoắc Tây, chỉ yên lặng ăn hết tô mì.
Đợi cho đến khi Tiểu Hoắc Tây ngủ say.
Anh bước vào phòng trẻ em, ngồi ở mép giường, nắm tay Ôn Noấn, nhẹ nhàng hỏi: “Hoắc Tây nói hôm nay em đã khóc! Đã lớn vậy rồi, còn làm mẹ đứa trẻ mà sao vẫn khóc
nhè thế này, có phải vì anh đã thờ ơ với em không?”
Ôn Noãn ngồi dậy: “Anh muốn hỏi thì cứ hỏi, nói cái này làm gì!”
Hoắc Minh như cười như không: “Không phải em định thông qua Hoắc Tây để gửi lời nhắn cho anh sao? Dù sao thì anh cũng phải đau lòng em trước chứ!”