Hoắc Minh Châu nhận lấy.
Lúc đó, cả cô ấy và Ôn Noãn đều ngơ ngác, không ai có thể ngờ rằng một ngày nào đó, cành vàng lá ngọc Hoắc Minh Châu lại cảm thấy nhẹ nhõm an ủi vì mười ngàn tệ!
Ôn Noấn không chịu nổi nữa.
Cô không kìm nén được, khi bước ra khỏi tòa nhà cũ nát, cô tựa mình dưới gốc cây, nức nở rất nhiều.
Tiểu Hoắc Tây dựa vào người cô, ôm lấy bắp chân cô. Ôn Noãn quỳ xuống ôm cô bé, tiếp tục khóc.
Tiểu Hoắc Tây sờ đầu cô: “Nếu bố biết, nhất định sẽ đau lòng!”
Ôn Noãn dần dần bình tĩnh lại.
Tất nhiên cô không thể để Minh Châu và đứa bé sống ở một nơi như vậy, cô cũng không tiện nói với Hoắc Chấn Đông, nếu vậy thì người làm bố làm mẹ sẽ thất vọng và