Tiểu Hoắc Tây: “Tóc của em ấy giống tóc của con, là màu trà đậm!”
Bầu không khí trở nên vi diệu! Tiểu Hoắc Tây ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mềm mại nói: “Mẹ, mẹ có thể ôm em ấy, con không ghen... Con thực sự sẽ không ghen.”
Ôn Noãn khẽ mỉm cười, ôn nhu nói: “Con đi theo cô Út nhé!”
Hoắc Minh Châu có chút xấu hổ.
Nhưng Ôn Noãn quả thật không chịu để cô ấy đi, khẽ nói: “Chúng ta đến nhà em ngồi chơi nhé.”
Sau khi đi bộ khoảng mười lăm phút thì rế vào một con hẻm nhỏ.
Căn nhà thuê chỉ có bốn mươi mét vuông.
Trong nhà hơi bừa bộn, bày rất nhiều tạp chí, còn có cả quần áo của người lớn và trẻ em để thay và giặt... Nhìn rất lâu cũng không thấy có món đồ nào tử tết