Bên cạnh quán cà phê là quán trà sữa.
Trước cửa có rất nhiều người đang đứng xếp thành hàng dài, Hoắc Minh Châu đứng ở giữa dòng người, tay cô ấy đang dắt tay một cậu bé khoảng hai tuổi.
Có lẽ cậu bé không vui vì đứng đợi lâu. Hoắc Minh Châu bế đứa bé lên... Ôn Noãn yên lặng nhìn.
Khóe mắt cô dần ươn ướt, trong lòng cảm thấy chua xót.
Minh Châu đã được cưng chiều từ nhỏ, Ôn Noãn hoài nghỉ có lẽ trước đây cô ấy không biết uống trà sữa phải xếp hàng, nhưng bây giờ cô ấy đang bế một đứa bé hai tuổi trên tay, đứng xếp hàng dưới cái nắng gắt oi bức.
Cô ấy không phải đang mặc quần áo cao sang nào trên người nữa.
Một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và chiếc quần jean đã được giặt đến phai màu.
Cô ấy gầy hơn trước rất nhiều, gần như không còn dấu vết được nuông chiều trên gương mặt...