Đồ ăn hại, vô dụng!
Bên kia, bà Hoắc dẫn Ôn Noãn đi uống trà.
Bà Hoắc được chăm sóc chu đáo, vẫn cao quý xinh đẹp nhưng vì chuyện của con cái nên giữa lông mày bà luôn có chút ưu sầu.
Câu gọi bác gái kia, Ôn Noãn vẫn không gọi ra khỏi miệng.
Cô vẫn gọi tiếng mẹ, sau đó châm thêm trà cho bà Hoäc, khi hạ mắt, vẻ mặt dịu dàng.
Bà Hoắc nhẹ giọng nói: “Mấy ngày gần đây mẹ vẫn luôn muốn tới thăm tụi con, nhưng lại sợ quấy rầy cuộc sống của các con! Ôn Noãn... Thân là một người mẹ, mẹ đương nhiên hy vọng con có thể tha thứ cho Hoắc Minh, lúc trước nó quả thật đã làm sai! Nhưng nếu cơn giận trong lòng con vẫn chưa nguôi, mẹ cũng mong con có thể dạy dỗ tính khí kiêu ngạo của nó!”
Vừa nói, bà vừa nhẹ nhàng nắm lấy tay Ôn Noãn.
Làm sao Ôn Noãn có thể chống đỡ được sự dịu dàng và yêu thương như vậy?
Cô ngước mắt lên nhìn bà Hoắc...