Kiều Cảnh Niên không nói gì.
Trong phòng khách lớn của nhà họ Hoắc. Người vừa rời đi, Hoắc Chấn Đông đã ôm Tiểu Hoắc Tây hôn lấy hôn để, lòng đau như cắt: “Hoắc Tây của chúng †a còn đau không?”
“Đau!” Khuôn mặt trắng nõn mềm mại của Tiểu Hoắc. Tây nhăn lại: “Ông nội, thổi.”
Nhân vật có tiếng như Hoắc Chấn Đông nắm lấy bàn chân nhỏ rồi đau lòng mà thổi nhẹ.
Cuối cùng thì cô bé cũng đã được dỗ cho tươi cười.
Hoắc Chấn Đông ôm cháu gái, nói với Ôn Noãn: “Đứa trẻ này có ngoại hình rất giống con! Nhưng tính tình thì giống hệt Hoắc Minh!”
Khi nói điều này, vẻ mặt ông tràn đầy niềm tự hào.
Ôn Noãn khế mỉm cười.
Nhưng trong lòng cô lại lo lắng.