Ôn Noãn đỏ mặt đẩy anh ra: “Không có!”
Cô không thể nằm được nữa, ra khỏi giường rồi đi đến phòng thay đồ để thay quần áo.
Hoắc Minh cũng theo sau.
Họ đã từng là vợ chồng, anh đã nhìn qua không biết bao nhiêu lần.
Ôn Noãn cũng không hề né tránh, khi cô đang mặc áo len, anh ôm cô từ phía sau, nhỏ giọng nói: “Ôn Noãn, trong lòng em vẫn còn trách anh!”
Ôn Noãn không phủ nhận.
Có một số thứ thực sự không thể nói quên là sẽ quên được ngay.
Cô thì thầm: “Hoäc Minh, chúng ta đều cần thêm thời gian.”
Anh khế ậm ừ, có thể nói chuyện với nhau đã là tốt hơn trước rất nhiều, lúc này dù họ ở một mình nhưng anh cũng không làm gì cô, dù sao bây giờ ngoài là người phụ nữ mà anh mong muốn, cô còn là mẹ của Tiểu Hoắc Tây.