Anh dịu dàng dỗ dành cô: “Xấu hổ à? Ngoan... Đừng lên tiếng!”
Ôn Noãn đỏ mặt, tim đập thình thịch.
Mồ hôi của Hoắc Minh rơi từng giọt xuống cần cổ của cô...
Yết hầu của anh lên xuống mê người, kìm nén bản thân!
Nhưng kìm nén đã nhiều năm, người phụ nữ mà anh hằng mong muốn giờ đây lại ở ngay dưới người, còn trong trạng thái khêu gợi như vậy, nếu vẫn nhịn tiếp được thì anh cũng không còn là đàn ông nữa.
Hoắc Minh nằm sấp bên tai Ôn Noãn, sốt ruột dỗ dành: “Có thể không?”
Ôn Noãn cũng có cảm giác.
Cô là một người phụ nữ trưởng thành, cũng có nhu cầu, nếu bình thường thì thôi, nhưng bây giờ lại bị anh trêu ghẹo. thành ra như này... Tuy nhiên cô vẫn kìm nén, thì thâm: “Không được!”
Cô sợ, sợ lại có thêm đứa con...
Hoắc Minh đoán được cô đang nghĩ gì, vươn tay mở tủ đầu giường ra, bên trong có một chiếc hộp nhỏ mới toanh.