Gió lớn và mưa to lập tức tràn vào, khiến toàn bộ căn phòng ngủ ướt sạch trong nháy mắt, trên sàn gần cửa sổ thậm chí còn đọng nước nhiều đến nỗi có thể nuôi được cái
Ôn Noãn không quan tâm được nhiều nữa.
Cô lập tức dùng một chiếc chăn nhỏ quấn cả người Hoắc Tây, định bế cô bé đến chỗ Hoắc Minh.
Đúng lúc cô chuẩn bị rời đi thì cửa phòng ngủ mở ra.
Hoắc Minh mặc áo choàng tắm, từ trong bóng tối đi về phía bên này, đón lấy Tiểu Hoắc Tây trong tay Ôn Noãn, nhỏ giọng nói: “Mất điện rồi! Nguồn điện dự phòng cũng bị hỏng! Đến ngủ ở phòng anh!”
Ôn Noãn không thể cãi lại, cô cũng sợ hãi.
Một tay Hoắc Minh ôm Tiểu Hoắc Tây, một tay ôm Ôn Noãn đi vào phòng ngủ chính.