Ôn Noãn đón nhận nụ hôn.
Nụ hôn đến quá bất ngờ lại vô cùng thô bạo, cô dè dặt không dám đổ thêm dầu vào lửa.
Hoắc Minh hôn từ môi xuống đến cổ, sau đó di chuyển đến sau tai, khàn giọng nói: “Ôn Noãn, thật ra em vẫn còn để bụng phải không? Trong lòng em vẫn còn có anh, chỉ là em vẫn chưa thể buông bỏ được... phải không?”
Hai tay của Ôn Noãn chống lên vai anh. Tư thế này thực sự rất xấu hổ.
Cô từ từ bình tĩnh lại rồi nói với anh: “Anh thả tôi xuống! Anh làm như vậy thì người giúp việc sẽ bàn tán dị nghị mất, anh muốn tôi đối mặt với họ như thế nào, hơn nữa, chúng †a cũng không phải một đôi vợ chồng thật sự!”
Hoắc Tây còn nhỏ không hiểu chuyện, nhưng những người giúp việc trong nhà thì không thể nào không đoán được ra.