Cô liếc anh, cố ý nói: “Đây là cậu tôi, không phải cậu của anh!”
Hoắc Minh thấy được ý cười trong mắt của cô, không khỏi có chút rung động, cũng không so đo với cô: “Anh giúp em!”
Ôn Noãn không dám sai bảo anh: “Anh chơi với Hoắc Tây là được rồi!”
Hoắc Minh trầm giọng: “Anh càng muốn ở với eml”
Trong phòng bếp người giúp việc cũng biết điều rời đi.
Hoắc Minh mạnh dạn ôm lấy eo thon của cô, cọ môi vào gáy cô, mập mờ nói: “Bà Hoắc, thịt chỗ này của em thật mềm!”
“Tôi không có!”
“Làm sao không có? Chúng ta đã ngủ qua nhiều lần, lại đăng ký kết hôn còn có em bé!”
Anh quả thật già mồm già miệng.
Ôn Noãn bị anh quấy rối mấy lần, cô chân thành đề nghị anh: “Anh đi khám nam khoa đi! Thật sợ người có tâm lý biến thái!”
Hoäc Minh thấy chuyển biến tốt.
Anh hôn lên khuôn mặt của cô: “Anh đi tắm rửa!”
Nhưng anh vừa mới ra khỏi phòng bếp, thì người giúp việc lặng lẽ nói với anh : “Ông Kiều đến! Muốn gặp bà chủ một lần.”