Lục Khiêm ôm Tiểu Hoắc Tây, cười nhạt: “Còn có việc! Lần sau nhé!”
Ôn Noãn cảm thấy tâm trạng của ông ấy đang không được vui.
Thế nhưng ông ấy không muốn nói, một người cháu như cô hỏi nhiều cũng không hay.
Lục Khiêm lại hôn Tiểu Hoắc Tây, nhanh chóng rời đi.
Ông ấy lên xe, yên lặng ngồi xuống, tài xế nhẹ nhàng hỏi: “Ông Lục, bây giờ mình đi đâu?”
Lục Khiêm nhẹ nhàng mở bàn tay ra.
Trên đó có một vết sẹo mời
Ông ấy nói nhỏ: “Đi Thiên Nguyên đường số 19!”
Tài xế theo ông ấy đã lâu, đương nhiên biết được một số chuyện, ông Lục chưa bao giờ nói qua, nhưng trong vòng nửa năm của mấy năm trước, mỗi tuần ông Lục đều đến thành phố B ở lại một hai đêm.