Đêm dài.
Lục Khiêm đang sống ở thành phố C, vừa xã giao xong, uống rượu say xỉn dựa vào ghế sô pha.
Người giúp việc mang trà giải rượu lên.
Ông ấy quơ tay ý bảo không cần, người giúp việc biết điều lui xuống.
Giọng Lục Khiêm ôn hoà: “Làm sao vậy? Tên khốn kia lại bắt nạt con sao?”
Ôn Noãn lắc đầu: “Không phải ạ! Con có chuyện muốn nhờ cậu giúp... Dạ, là Minh Châu! Con nghe Hoắc Minh nói cô ấy bỏ nhà đi hai năm chưa về, muốn nhờ cậu giúp con để ý cô ấy một chút.”
Cô vừa nói xong, Lục Khiêm nhẹ nhàng ngồi dậy.
Ông ấy cởi bỏ hai nút áo sơ mi, giọng về đêm rất dịu dàng: “Cô ấy đi hai năm không về nhà sao?”
Ôn Noãn khẽ dạ.