Sáu giờ tối.
Hoắc Minh đưa vợ về nhà.
Tiểu Hoắc Tây chơi đã thấm mệt, Hoắc Minh ôm cô, Ôn Noãn nhẹ nhàng bên cạnh anh.
Ở đại sảnh tầng một, nhân viên tập đoàn Tây Á đều vô cùng tò mò.
Vẻ mặt của tổng giám đốc thật dịu dàng!
Đi đến bãi đỗ xe, Hoắc Minh đặt bé con vào ghế ngồi cho em bé, lúc này mới đứng thẳng người chống nóc xe, để Ôn Noãn ngồi vào.
Khi Ôn Noãn lên xe, anh chạm vào vai cô.
“Sao vậy?” Ôn Noãn khó hiểu.
Hoắc Minh nhìn cô chằm chằm, giọng nói dịu dàng đến khó tin: “Ngày mai anh phải tăng ca, em và Hoắc Tây đi với anh nhé!”
Ôn Noãn nhìn ra suy nghĩ trong lòng anh.
Cô suy nghĩ một lúc: “Buổi sáng tôi dẫn Hoäc Tây đi gặp mẹ tôi, buổi chiều mới đi được!”