Chín giờ tối, cuối cùng Tiểu Hoắc Tây cũng chịu ra ngoài.
Cô bé ăn hai bát cơm.
Hôm nay Ôn Noãn rất chiều chuộng cô bé, cô tắm cho cô bé, sấy tóc và kể chuyện trước khi đi ngủ cho cô bé, Tiểu Hoắc Tây biết cô sẽ ở lại qua đêm thì vui vẻ ngủ thiếp đi.
Ôn Noấn tắt đèn ngủ rồi lặng lẽ đi ra ngoài.
Cô muốn nói chuyện với Hoắc Minh nên đi vòng quanh và tìm thấy anh trong phòng sách, anh đang ngồi trong căn phòng tối tăm, không hút thuốc mà chỉ ngồi yên lặng.
“Hoắc Minh!” Ôn Noãn gọi tên anh.
Dường như anh kinh ngạc, sau đó đứng dậy đi về phía cô, tay đóng cửa lại: “Con bé ngủ rồi?”
Ôn Noãn gật đầu, cô đang định nói với anh thì bị anh ôm vào lòng.
Hoắc Minh đẩy cô lên khung cửa.