Ôn Noãn và Hoắc Minh cùng đưa cô bé đi.
Chờ khi cô bé tới trường mầm non, Ôn Noãn không nỡ, hôn cô bé liên tục.
Lúc ngồi lại trong xe, tâm trạng của họ đều hơi nặng nề.
Hoắc Minh châm một điếu thuốc, nói nhỏ: “Đây vẫn còn nhẹt”
Ôn Noãn tựa lưng vào ghế.
Cả người cô bất lực, lần đầu tiên cô nhìn thấy Tiểu Hoắc Tây như vậy, vì trước đây Hoắc Tây luôn hoạt bát đáng yêu, vốn dĩ không giống đứa trẻ bị bệnh.
Cô khóc thầm.
Hoắc Minh dập tắt điếu thuốc, đưa khăn giấy cho cô: “Em đừng khóc!”
Ôn Noãn lau nước mắt nhưng càng lau lại càng nhiều...
Cô rất áy náy, khi cô không biết, đã có bao nhiêu lần Hoắc Tây tự cô lập trong thế giới của mình, chỉ có Hoắc Minh ở cùng cô bé, mà cô không hoàn toàn biết gì, chữa bệnh ở Thụy Sĩ.
Ôn Noãn nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Hoắc Minh không làm phiền cô, anh biết cô cần tiếp nhận...