Nếu không phải nghĩ tới tâm trạng của cô, lúc này anh đã sớm thỏa mãn dục vọng của mình, chiếm hữu cô rồi.
Động tác của Hoắc Minh nhẹ nhàng, cẩn thận từng li từng tí đeo bông tai cho cô.
Sau khi đeo xong, anh khàn giọng nói: “Còn nhớ lần đó ở khách sạn, chúng ta làm xong thì em đi trước, nhưng một chiếc bông tai của em rơi ở cuối giường, chính là kiểu dáng như này... Ôn Noãn, em đeo cái này đẹp vô cùng!”
Thật sự Ôn Noãn không biết nói gì.
Nhớ lại chuyện cũ, anh cũng có thể thêm mắm dặm muối, nói ra một cách cực kỳ gợi tình!
Thật sự Hoắc Minh rất nhớ cô.
Mặc dù thiếu kiên nhãn nhưng anh vẫn không muốn bỏ qua cơ hội tối nay.
Anh rất bận rộn, bình thường lại không dám quá phận, hiện giờ cô lại ở dưới thân anh, anh cũng không dám lỗ mãng quá mức! Anh cúi người xuống, vùi mặt vào cổ cô, nhẹ giọng hỏi: “Ôn Noãn, lâu như vậy rồi, anh không làm em vui chút nào sao?”