Ôn Noãn khẽ giật mình.
Sau đó cô cười nhẹ: “Đương nhiên có con sẽ khác! Nếu ầmTnhư trước thì thành dáng vẻ gì.”
Khi cô nói chuyện, vẻ mặt dịu dàng, bình tĩnh đến khó tả.
Hoäắc Minh vốn đã thích dáng vẻ này của cô, lại là đêm khuya trai đơn gái chiếc, con họ còn đang ngủ bên cạnh.
Anh không khỏi rung động.
Ánh mắt anh nhìn cô, ánh mắt đơn thuần của người đàn ông nhìn người phụ nữ.
Ôn Noãn nhận ra được.
Cô bình tĩnh quay lại chủ đề: “Mấy ngày nay anh và Hoắc Tây nói chuyện cho tốt! Không còn sớm nữa...”
Ý của cô là bảo anh sáng mai lại đến đón con.
Hoắc Minh giơ tay xem thời gian.
Anh nhìn Ôn Noãn, thật sự cô không có ý định giữ anh lại qua đêm, nhưng anh rất muốn nên nhỏ giọng nói: “Anh rất mệt, sáng mai có một cuộc họp quan trọng! Anh ngủ phòng dành cho khách, sẽ không làm phiền em!”