Hoắc Minh cố ý nói một cách mơ hồ.
Ôn Noãn vừa tức vừa buồn cười.
Anh chăm chăm nhìn cô, dè dặt gật đầu với Hạ Du, mở cửa bước vào xe.
Bé Hoắc Tây nằm ở bên cửa sổ, thầm nói mấy chữ: Anh chết chắc rồi!
Mong muốn trả thù của bố là mạnh mẽ nhất!
Ôn Noãn đứng trong đêm, nhìn chiếc xe đắt tiền chậm rãi lái đi, cô nhẹ nhàng lắc đầu: Ở cùng Hoắc Minh còn mệt hơn chăm conl
Hạ Du không phải là không có mắt nhìn.
Anh ta nhìn xuống viên kẹo trong tay, nghĩ mình không có cơ hội, không chỉ vì Hoắc Minh mà còn vì đứa bé.
Còn nhỏ mà đã thông minh như vậy!