Cô chăm sóc cho bé Hoắc Tây xong thì ngồi chơi đàn, chắc là vì tâm trạng vui vẻ nên hôm nay mấy bài cô chơi đều rất thú vị, rất cảm động!
Bé Hoäc Tây ôm lấy cái đầu nhỏ của mình.
Cô bé nhìn vòng eo thon và tấm lưng thẳng của mẹ, mái tóc nâu buông xuống rất lãng mạn, chiếc váy dài trông cũng rất xinh đẹp!
Mẹ của bạn học ở trường mẫu giáo cũng không đẹp bằng mẹ cô bét!
Bé Hoäc Tây gắp một miếng bít tết, ăn ngấu nghiến!
Ôn Noãn đàn khoảng mười khúc rồi quay lại ăn chút gì đó, phụ nữ thích đẹp, nên tối cô ăn rất ít.
Cô nhìn đồng hồ, đã tám giờ rồi.
Trẻ em ở độ tuổi bé Hoắc Tây thường phải đi ngủ lúc chín giờ.
Ôn Noãn đang định gọi Hoắc Minh thì một bóng người mảnh khảnh xuất hiện bên cạnh bàn ăn, kèm theo một giọng nói có chút quen thuộc: “Ôn Noãn!”