Không bao lâu, bên cạnh có thêm người!
Hoắc Minh nghiêng người, ánh mắt nhẹ nhàng liếc đôi chân trắng nõn của cô, giọng hơi khàn: “Đi đâu?”
Ôn Noãn nhẹ giọng nói: “Đến bệnh viện số 1!”
Hoắc Minh đạp nhẹ chân ga, lái một đoạn rồi khe khẽ hỏi: “Anh với em cùng đi thăm mẹ nhé?”
Ôn Noãn đã quen với da mặt dày của anh.
Cô ho nhẹ: “Là mẹ tôi, không phải mẹ anh!”
Hoắc Minh rất dễ tính nói: “Vậy anh phải gọi bà ấy là dì ư? Nhưng Ôn Noãn... mấy năm nay anh đều gọi là mẹ, bà ấy cũng không phản đối!"
“Tôi phản đối!”
Hoắc Minh không giận cô, tập trung lái xe.
Một lát sau, Ôn Noãn khẽ nói: “Hoắc Minh, em nghĩ chúng ta nên thành lập một loại quan hệ mới!”
Sao anh lại không biết suy nghĩ của cô chứ?
Hoắc Minh không nói gì.