Tiểu Hoắc Tây rất uể oải.
Nhưng có bố mẹ cùng đưa cô bé đi nhà trẻ, cô bé bắt đầu vui vẻ lên.
Hoắc Minh tự mình lái xe.
Ngồi sau xe, Ôn Noãn dịu dàng thắt dây an toàn cho Tiểu Hoắc Tây, lại kìm lòng không đậu mà sờ cái đầu nhỏ của cô bé, ánh mắt quả thực không nỡ dời đi.
Tiểu Hoắc Tây cực kỳ kiêu ngạo.
Cô bé đã nói rồi mà, một đứa bé như mình, ai gặp cũng thích.
Trên đường đi, cô bé vươn ngón tay nhỏ trắng nõn, nói với Ôn Noãn về các bạn nhỏ trong nhà trẻ.
Người cô bé nhắc đến nhiều nhất là Trương Sùng Quang!
Ôn Noãn rất chăm chú lắng nghe, lần đầu tiên cô làm mẹ đã trải qua cảm giác mất rồi lại được như vậy, cả trái tim đều bị Hoắc Tây lấp đầy, nên không tránh khỏi lạnh nhạt với... chồng trước!
Vợ con đều ở trên xe, Hoắc Minh chuyên chú lái xe.
Chỉ khi có đèn đỏ, anh sẽ nhìn Ôn Noãn qua gương chiếu hậu.
Hôm nay cô buộc tóc lên, mái tóc lỏng lẻo, rũ mắt nhìn xuống thì góc nghiêng của khuôn mặt cô đầy sự dịu dàng, cộng thêm chiếc cổ thon thả non mịn kia, rất thu hút người khác.