Tiểu Hoắc Tây có Ôn Noãn chăm sóc, anh hiếm khi mới có thể uống cà phê, đọc báo buổi sáng.
Cảm giác thoải mái này làm cho anh hơi hoảng hốt.
Có lẽ... đây chính là hạnh phúc!
Loại cảm giác này, thậm chí còn hơn cả cảm giác khi anh hôn và vuốt ve thân thể cô vào tối hôm qua! Đương nhiên, nếu được lựa chọn, Hoắc Minh vẫn muốn hôn và làm chuyện kia hơn.
Phòng ngủ trẻ em.
Những tính cách ngày thường của Tiểu Hoắc Tây đều biến mất.
Ôn Noãn chọn cho cô bé một chiếc váy hoa nhỏ, còn chải mái tóc xoăn rối tung của cô bé, khi sờ lên vô cùng mềm mại.
Lúc mang giày, Ôn Noãn sờ bắp chân trắng nõn kia. Trong lòng cô cảm thấy ấm áp.
Thực ra, Hoắc Minh nuôi Tiểu Hoắc Tây rất tốt, một vật nhỏ vốn yếu ớt như thế, mà hiện tại lại trắng nõn mềm mại.