Hoắc Minh tức cười.
Anh trở về ngồi đối diện cô, bưng ly cà phê đã lạnh lên, từ từ uống hết.
Uống xong anh đặt ly xuống, cười nhạo.
“Sau đó anh thường xuyên đến chỗ em thăm con?”
“Thỉnh thoảng thời tiết xấu thì sẽ qua đêm ở đó?”
“Ôn Noãn... em kiềm chế được thân thể, anh sợ anh không kiềm chế được chính mình, đến lúc đó truyền ra tin tức Tổng
Giám đốc tập đoàn Tây Á có quan hệ mờ ám với vợ trước, sẽ ảnh hưởng đến danh dự và tình cảm vợ chồng của anh!”
Anh ăn nói không đứng đắn, Ôn Noấn tức muốn chết. Chết tiệt!
Cô không muốn nói chuyện với anh nữa, dù sao cũng không nói được gì!