Hoắc Minh lui ra.
Trong bóng tối, đôi mắt đen của anh nhìn chằm chằm cô, khàn giọng nói: “Ôn Noãn, vừa rồi em có đáp lại! Em vẫn còn cảm giác với cơ thể anh!”
Hơi thở Ôn Noãn rối loạn.
Lúc này tình trạng của bọn họ rất quá quất, thậm chí mỗi một hơi thở của cô đều phải kề sát vào thân thể anh, cô vừa thẹn vừa tức: “Hoắc Minh, không phải anh nói muốn đến phòng sách nói chuyện sao?
Thân thể anh đè xuống.
Khuôn mặt anh vùi vào bên gáy cô, một hồi lâu anh vẫn im lặng.
Thật lâu sau, anh rốt cục lên tiếng: “Ôn Noãn, anh rất nhớ em, anh thừa nhận rằng anh muốn em, muốn lên giường với em, có người đàn ông nào đã xa cách người phụ nữ mình thích suốt mấy năm mà không muốn làm đâu chứ?”
Đầu óc Ôn Noãn đã minh mãn hơn một chút.
Cô đá anh: “Đi xuống! Chúng ta ly hôn rồi!”
Vốn tưởng rằng anh sẽ bất động, nào biết anh lại nhẹ nhàng xê dịch thân thể, không có miễn cưỡng cô.
Dù sao thì suýt chút nữa họ đã lau súng cướp cò.
Ôn Noãn vào nhà vệ sinh sửa sang lại bản thân, lúc này mới đến phòng sách nói chuyện với anh.