Ôn Noãn hoàn toàn không có tâm trạng nói chuyện.
Hơn nữa trong lòng cô biết rõ anh muốn nói chuyện gì, chỉ là muốn hợp lại với cô thôi.
Sau khi trải qua những chuyện đó, lại ly hôn ba năm. Tình cảm của Ôn Noãn đã sớm phai nhạt, tuy không còn hận anh nữa, nhưng tình yêu thuở ấy cũng đã tan thành mây khói.
Nhưng vì Hoäc Tây, cô cần phải chung sống hòa bình với anh.
Cô thì thầm: “Tôi muốn gặp con bé trước!” Dưới ánh đèn mờ nhạt.
Anh siết chặt tay, rồi lại nhẹ nhàng buông lỏng, sau đó thì thầm: “Đi thôi! Đừng đánh thức con bé.”
Ôn Noãn khẽ ừ, sau đó đi vòng qua anh lên lầu. Khi cô đi xa, Hoắc Minh cúi đầu nhìn chăm chú bàn tay mình, trên đó còn sót lại hơi ấm của Ôn Noãn, hơi ấm mà anh quyến luyến.