Anh còn định nói gì đó... Ôn Noãn cúp điện thoại.
Cô lắng lặng dựa vào ghế sau xe, cảm nhận được trái tim của mình đang từ từ sống lại.
Tiểu Hoặc Tây của cô vẫn còn sống!
Cô bé đáng yêu như vậy, hiện tại Ôn Noãn chỉ muốn ôm cô bé vào trong ngực, yêu thương thật nhiều.
Ôn Noãn gọi điện thoại cho Tiểu Hoắc Tây.
Tiểu Hoäắc Tây vẫn chưa ngủ, cô bé nhẹ nhàng tỏ vẻ tức giận, không chịu mở lời trước.
Giọng nói của Ôn Noãn khế run: “Tây Tây, ngày mai cô Ôn đón con tan học được không?”
Tiểu Hoặc Tây có lòng không có sức: “Không họp phụ huynh nữa mà!... Ồ... Cô không sợ người bố biến thái của con nữa à?”
Ôn Noãn: Cái giọng điệu quen thuộc này!