Ôn Noãn không muốn suy nghĩ thêm.
Cô nhẹ giọng nói: “Cậu, tạm thời con vẫn chưa có ý định đót"
Lục Khiêm thở dài: “Vẫn chưa quên được Hoắc Minh hả?”
Ôn Noãn nhẹ nhàng lắc đầu.
Sau một lúc lâu, cô nhìn về màn đêm bên ngoài, nói nhỏ: “Cậu, con không biết lần này qua trở về là đúng hay là sai! Ba năm trôi qua, cho dù con và anh ấy có một quá khứ sâu đậm, bây giờ cũng nên phai nhạt...”
Thế nhưng Hoắc Minh không chịu buông tay.
Anh vẫn có dục vọng chiếm hữu cô rất rõ ràng.
Ôn Noãn có cảm giác, nếu cô dám kết hôn với người đàn ông khác, anh có thể sẽ làm được những chuyện không cần mặt mũi.