Áo sơ mi màu trắng, chân váy màu vàng nhạt dài đến đầu gối, đôi cẳng chân tinh tế thẳng tắp.
Ở bên ngoài lại khoác một chiếc áo choàng mỏng màu trắng gạo.
Ngay từ đầu Ôn Noãn sinh ra đã phù hợp với gu thẩm mỹ của anh, ba năm trôi qua, cô còn hấp dẫn anh hơn cả trước kia.
Hoắc Minh quan sát kỹ càng một lượt từ trên xuống dưới, lúc này mới lười nhác mở miệng: “Tới đây xem mắt hả? Nói chuyện thế nào rồi?”
Rõ ràng Ôn Noãn ngẩn ra.
Cô không thể ngờ được lại gặp Hoắc Minh ở chỗ này.
Ánh mắt của bọn họ chạm vào nhau qua tấm gương, ở giữa hai người có một chút loại cảm giác khó mà miêu tả được.
Một hồi lâu sau, Ôn Noãn đóng vòi nước lại.
Cô nói một cách chậm rãi: “Cũng không tệ lắm! Người kia khá tốt!”
Hoắc Minh châm một điếu thuốc lá, hút từ từ, nghe xong thì cười nhạo: “Nhìn còn nhỏ tuổi hơn cả em! Như thế nào, bây giờ lại thích cây cỏ non hả? Chu Mộ Ngôn không phù hợp với gu thẩm mỹ của em sao?”
Cả người anh chua lè, vừa đâm vừa chọc.
Ôn Noãn nhẹ giọng hỏi lại: “Tôi thích cái gì thì có liên quan tới anh sao?”
Hoắc Minh tàn nhẫn hút mạnh điếu thuốc.